LAI DAI NHỮNG CON PHỐ ĂN VẶT TẠI BẮC KINH
Bắc Kinh ngoài mấy cái nhà hàng to đùng, sang chảnh ra thì mấy món ăn vặt lề đường mới là thứ làm tôi nhớ nhất. Để Group Tours dẫn mọi người đi một vòng “ăn sập” mấy cái ngõ hẻm (hutong) đúng nghĩa đen nhé.
Mấy món lề đường: Nghĩ lại vẫn thèm!
Kẹo Hồ Lô (Tanghulu) – Đừng nghĩ nó chỉ dành cho trẻ con!
Hồi chưa đi, tôi cứ nghĩ món này chỉ để lên phim cho đẹp thôi. Nhưng giữa cái thời tiết lạnh buốt của Bắc Kinh, cầm xiên kẹo đỏ rực này ăn mới thấy nó “đã”.
:quality(75)/cach_lam_keo_ho_lo_892e922103.jpg)
Cắn phát đầu tiên, lớp đường thắng bên ngoài nó giòn rụm, ngọt lịm. Ngay sau đó là vị chua loét, hơi chát nhẹ của quả táo gai bên trong tràn ra. Hai cái vị này nó trung hòa nhau đỉnh lắm, ăn không bị ngấy chút nào. Mà kinh nghiệm của tôi là nếu thấy quả táo gai hơi chua quá, ông/bà chị cứ chọn mấy xiên mix dâu tây hoặc nho xanh, bao dính!
Bánh Rán Jianbing – “Cứu cánh” cho mấy buổi sáng lười biếng
Món này giống như bánh crepe nhưng phiên bản xôi thịt hơn nhiều. Sáng ra cứ tạt đại vào một xe đẩy ven đường, nhìn người ta tráng bánh thoăn thoắt là thấy vui mắt rồi.

Vỏ bánh làm từ bột ngũ cốc nên mềm và thơm mùi trứng, hành lá. Người ta quét một lớp tương đen mặn ngọt, cay cay, rồi kẹp thêm một miếng bánh giòn chiên (gọi là baocui) ở giữa. Cắn một miếng nó vừa dẻo, vừa giòn, vị đậm đà ngập mồm. Ăn một cái là no tới tận chiều luôn, thề!
Sủi Cảo Áp Chảo Guo Tie – Ăn một muốn ăn hai

Bình thường ăn sủi cảo hấp nhiều cũng chán, món này là phiên bản áp chảo. Chiều chiều đi bộ mỏi chân, ghé làm một đĩa này là hết sảy.
Một mặt bánh thì được áp chảo cháy sém, giòn bùi; mặt còn lại thì vẫn mềm dẻo vì chín bằng hơi nước. Lúc ăn nhớ cắn nhẹ thôi nhé, bên trong nhân thịt heo bắp cải nó ngậm nước súp ngọt lắm, cắn mạnh là nước nó bắn tung tóe ra ngoài đấy.
Bánh Kẹp Thịt Lừa (Lühuoshao) – Nghe thì sợ nhưng ăn là nghiện

Lúc đầu nghe “thịt lừa” tôi cũng rén lắm, nghĩ bụng chắc dai với hôi lắm đây. Nhưng nghe dân bản địa bảo “Chưa ăn thịt lừa chưa tới Bắc Kinh” nên tôi cũng liều thử một lần.
Ngon điên đảo! Cái bánh mì nướng giòn rụm bên ngoài, bẻ đôi ra rồi nhồi đầy thịt lừa băm nhỏ hầm nhừ. Thịt lừa nó mềm hơn thịt bò, ngọt hơn thịt heo và hoàn toàn không có mùi hôi như thịt cừu. Cái giòn của bánh quyện với cái béo ngậy, mọng nước của thịt, ăn tới đâu thấm tới đó.
Quẩy Và Sữa Đậu Nành – Đơn giản nhưng ấm lòng

Bữa sáng quốc dân của người ta đấy. Quẩy ở đây làm to chà bá lửa, vỏ ngoài giòn nhẹ, bên trong rỗng và dẻo xốp.
Mấy ông mấy bà đừng ăn riêng. Cứ xé nhỏ miếng quẩy ra, thả thẳng vào bát sữa đậu nành nóng hổi (loại nguyên chất không đường ấy). Miếng quẩy hút no sữa, nở ra, đưa vào miệng nó mềm tan, béo ngậy vị đậu nành. Ăn kiểu này cuốn cực kỳ.
Đồ Nướng Kiểu Bắc Kinh – Thiên đường đêm muộn
Tầm 10-11 giờ đêm, đi dạo mà ngửi thấy mùi khói than với mùi hạt thìa là thơm nức mũi là biết sắp đến hàng đồ nướng rồi.

Cứ gọi mấy xiên thịt cừu nướng nhé. Người ta xen kẽ một miếng nạc một miếng mỡ, nướng cháy sém cạnh. Mỡ cừu chảy ra quyện với ớt bột và hạt thìa là cay nồng, ăn miếng nào là tê tái miếng đấy. Làm thêm ngụm bia lạnh nữa thì đúng bài luôn.
Đi đâu để ăn cho đúng chất?
Nếu có đi, ông bà né mấy cái nhà hàng bẫy khách du lịch ra, cứ đi theo mấy tọa độ này cho tôi:
Phố Vương Phủ Tỉnh (Wangfujing): Chỗ này sầm uất, hiện đại. Thích mấy cái trò thử thách cảm giác mạnh thì ra khu chợ đêm cũ coi người ta bán bọ cạp nướng, nhộng chiên. Tôi thì chịu không dám ăn, nhưng đứng xem mọi người check-in, hò hét cũng vui mắt lắm.
Phố Quỷ Guijie (Ghost Street): Ai mê đi chơi đêm thì lên đồ ra đây sau 10 giờ tối. Cả con phố rực rỡ đèn lồng đỏ chót, nhìn như trong phim cổ trang luôn. Ra đây thì cứ sà vào mấy quán vỉa hè, gọi một mâm tôm hùm đất xào cay, vừa mút mát vỏ tôm cay tê lưỡi vừa ngắm người qua lại, bảo đảm không muốn về phòng ngủ luôn.
Đấy, kinh nghiệm xương máu của tôi sau mấy ngày la cà Bắc Kinh là thế. Ông/bà chị sắp tới có đi thì lưu lại mấy món này nhé, cần hỏi thêm chỗ nào cứ nhắn tôi chỉ đường cho!